nhà giàu
Định nghĩa
- Danh từ:
- Gia đình có nhiều của cải, tiền bạc; tầng lớp người giàu có trong xã hội: Từ dùng để chỉ chung một hộ gia đình sở hữu khối tài sản lớn, có điều kiện vật chất dư dả so với mức sống trung bình.
- Ngôi nhà của một gia đình giàu có: Trong một số ngữ cảnh, có thể hiểu là chính ngôi nhà (kiến trúc, dinh thự) thuộc về một gia đình giàu.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Khu phố này tập trung nhiều nhà giàu. (Khu phố này có nhiều gia đình giàu có sinh sống.)
- Nhà giàu mới lên thường hay khoe của. (Những gia đình mới trở nên giàu có thường có xu hướng phô trương của cải.)
- Cái nhà giàu ấy có hàng chục phòng. (Ngôi nhà của gia đình giàu kia có đến hàng chục căn phòng.)
Các cách sử dụng nâng cao
"con nhà giàu": chỉ người con được sinh ra và lớn lên trong gia đình giàu có.
- Anh ấy là con nhà giàu nên chưa bao giờ biết đến sự thiếu thốn. (Anh ta sinh ra trong gia đình giàu nên chưa từng trải qua cảnh túng thiếu.)
"nhà giàu đứt đố giậu": thành ngữ ám chỉ sự giàu có không bền vững, có thể sa sút nhanh chóng.
- Cứ phung phí thì sớm muộn cũng nhà giàu đứt đố giậu thôi. (Cứ tiêu xài hoang phí thì sớm muộn của cải cũng tiêu tan.)
Biến thể và từ gần giống
Giới nhà giàu (danh từ): một tầng lớp, nhóm người giàu có trong xã hội.
- Giới nhà giàu ấy có những thú vui rất đắt đỏ. (Tầng lớp giàu có đó có những thú tiêu khiển rất tốn kém.)
Nhà siêu giàu (danh từ): chỉ những gia đình có mức độ giàu có vượt trội, thuộc nhóm tỷ phú, đại gia.
- Câu chuyện về các nhà siêu giàu luôn thu hút sự chú ý. (Những câu chuyện về các đại gia tỷ phú luôn gây tò mò.)
Từ đồng nghĩa
- Gia đình khá giả: gia đình có điều kiện kinh tế tốt, sung túc (mức độ có thể thấp hơn "nhà giàu").
- Nhà có điều kiện: cách nói nhẹ nhàng, tránh sự so sánh trực tiếp về sự giàu nghèo.
- Đại gia: thường dùng để chỉ cá nhân hoặc gia đình cực kỳ giàu có, có thế lực về kinh tế.
Từ trái nghĩa
- Nhà nghèo: gia đình có hoàn cảnh kinh tế khó khăn, thiếu thốn.
- Nhà khó khăn: gia đình có cuộc sống vật chất eo hẹp.
Thành ngữ, tục ngữ liên quan
"Nhà giàu trọc phú": chỉ những người giàu lên nhanh chóng nhưng thiếu văn hóa, học thức.
- Cử chỉ thô lỗ đó đúng là kiểu nhà giàu trọc phú. (Cử chỉ thô tục ấy đúng là đặc trưng của kẻ giàu nhưng vô học.)
"Nhà giàu con cái không bao giờ thiếu thứ gì": quan niệm cho rằng con cái trong gia đình giàu có luôn được đáp ứng mọi nhu cầu.
- Đừng nghĩ nhà giàu con cái không bao giờ thiếu thứ gì, chúng có thể thiếu tình thương. (Đừng tưởng con nhà giàu là có đủ mọi thứ, chúng có thể thiếu sự quan tâm yêu thương.)